Tuổi thơ....
Có những ngày dài buồn lê thê, bất giác chỉ ước giá mà có chiếc vé trở về tuổi thơ, để quay lại, để lại được tận hưởng những tháng ngày dù còn thiếu thốn vật chất nhưng lại đầy ắp niềm vui, và ít khi có nỗi buồn như nỗi buồn của những con người đang trong giai đoạn chuyển giao từ "việc buông thả", "tự do" trở nên "trưởng thành", "có trách nhiệm", và tự quyết định về cuộc sống tương lai của mình. Còn nhớ hồi bé, lúc ấy nhà vẫn còn 1 ruộng bé bé - trên khu "mô"- nghĩa là ruộng trên cao. Ruộng ấy không cấy lúa được, chỉ có thể trồng mấy cây như cây thanh hao, hoặc vừng. Có 1 năm có cái con mối gì đó ăn gần hết bãi vừng mẹ gieo. Đang loay hoay không biết cách xử lý thế nào, thì chị Giang bảo mình, anh Hiếu (anh họ con nhà cô của mình) nói là lấy cái cỏ may cứng ấy, sau đó bắt các con đấy, xâu lại thành từng chiếc một, rồi cắm lên, thế là các con còn sống sẽ nhìn thấy sợ, mà chạy đi hết. Tưởng đùa hóa ra là thật, có mỗi việc đó mà m...