Bố mẹ, con đã tốt nghiệp!!!
Hồi còn bé, đi học, đến trường là để học cho thầy, cho cô, học cho bố mẹ, vì ngày nào, tối nào ăn xong bố mẹ cũng ra rả vào tai: ăn cơm xong rồi ra bàn ngồi học đi. Sáng sớm đi học thì thầy cô quát mắng: các cô, các cậu không làm bài tập à. Thế nên hồi ấy, ngồi vào bàn (nói cho oai chứ hồi bé có bàn học đâu, toàn ngồi học trên giường =) ) )là nghĩ: phải học để bố mẹ không mắng, phải học để ngày mai đến lớp thầy cô không chửi mắng. Lớn lên 1 tý, cũng chưa biết mình ước mơ gì, ước làm ông to bà lớn thì không dám, vì nhà hồi ấy nghèo, chưa kể cái làng quê đặc toàn những ruộng là ruộng, ăn còn không đủ no, lấy đâu ra dám nghĩ đến có ngày mình "đao to búa lớn" cơ chứ. Nhưng đi học, đến trường, ngày ngày đạp xe tính ra ít cũng phải mười mấy cây số, chỉ vì nghĩ: ở mãi cái xóm nghèo này cũng chán, chưa kể ở với bố mẹ cứ dăm ba bữa lại bị mẹ mắng cho một trận. Vô vàn lý do để bị mẹ mắng, rửa cái bát không sạch: mắng, quét cái nhà bẩn: mắng phát nữa, ăn uống nhồm nhoàm quên không mờ...